← Trở lại People
Khoảnh khắc bàn giao của Nguyễn Thành Trung

Nguyễn Thành Trung

MBMC không cam kết một chiếc MacBook cũ bằng chữ “zin”

Thành Trung là khách lần đầu mua MacBook cũ. Bạn tìm thấy mình từ một comment trên Facebook, lấy số điện thoại rồi chuyển qua Zalo làm việc. Trung làm môi giới bất động sản cho thuê, và chiếc MacBook này cũng là máy bạn đi mua hộ. Ngay từ đầu, Trung hỏi đi hỏi lại một câu: “Máy này có zin không bạn?” Mình không trả lời bằng một chữ “có”. Thứ MBMC có thể làm là cho khách mở máy kiểm tra, mang thợ tới check nếu muốn, công khai tình trạng từng chiếc và chịu trách nhiệm bằng chính sách sau bán hàng. Vì thực ra “zin” là một từ khá nguy hiểm trong thị trường đồ cũ. Người mua có thể hiểu là chưa từng thay bất cứ thứ gì. Người bán có thể đang nói riêng về main. Có người lại dùng nó như một cách gọi chung cho một chiếc máy “ổn”. Một từ, nhưng mỗi người đang tưởng tượng một tiêu chuẩn khác nhau. Buổi mua máy hôm đó lại khá vui. Trung nhìn chiếc MacBook rồi công nhận nó đẹp và sang. Mình trêu rằng với nghề sale hay môi giới, một chiếc laptop cũng phần nào tạo ra tín hiệu rằng người này thực sự đầu tư vào công cụ làm việc và hình ảnh chuyên nghiệp của mình. Nói chuyện thêm mới biết Trung đang làm bên bất động sản cho thuê. Bạn mở moithue.com cho mình xem. Hóa ra hệ thống hiện tại chủ yếu dành cho đội sale nội bộ chứ chưa thực sự là một website để người dùng vào lướt nguồn nhà. Thế là từ một buổi mua Mac, hai đứa lại ngồi bàn luôn chuyện: Nếu làm một website public cho khách tìm phòng, sau đó từng lead được đổ về đúng salesperson cụ thể thì sao? Trung khá hào hứng vì mô hình ấy cũng gần giống cách MBMC đang attribution khách về từng người bán. Rồi tối hôm đó, mọi thứ đổi vibe. Trung nhắn lại: “Ô đồng chí ơi. Máy bảo thay rồi nè ông.” Một phần vỏ trên và Touch Bar đã từng được thay. Trung cho rằng lúc mua mình đã cam kết máy “zin”. Mình thì nhớ rất rõ mình không đưa ra cam kết đó, mà chỉ nói khách được kiểm tra máy thoải mái và máy đã qua check. Hai bên bắt đầu lệch narrative. Có lúc Trung nói mình “dở mặt”. Mình cũng phản ứng khá cứng. Nhưng cuối cùng tranh luận tiếp xem ai nhớ chính xác từng câu nói hôm trước cũng không giải quyết được transaction. Thứ cần giải quyết là: Bây giờ khách đang có những lựa chọn nào? MBMC đưa ra hai phương án. Một là đổi sang chiếc khác. Hai là nếu khách đơn giản không còn muốn giữ máy, shop nhận lại theo chính sách hoàn hàng và trừ 15%. Sáng hôm sau Trung mang máy quay lại. Hai đứa ngồi xuống nói chuyện từ đầu. Mình hỏi Trung: “Bạn có thừa nhận là hiện tại mình đang đưa cho bạn option đổi sang một chiếc khác không?” Trung bảo có. Điểm này quan trọng, vì tối hôm trước trong lúc khó chịu, bạn gần như phủ nhận luôn việc shop đang chủ động tìm phương án cho mình. Chiếc thứ hai được mang ra test. Trung lại nhận xét màn hình không “trong” bằng chiếc đầu. Mình nói luôn: Những kết luận hoàn toàn cảm tính, không có cách đo lường hay kiểm chứng, thì không thể dùng làm tiêu chuẩn quyết định trách nhiệm trong một giao dịch. Nếu máy có lỗi, mình xử lý lỗi. Nếu khách không thích máy, hoàn toàn có quyền không lấy. Nhưng hai chuyện đó phải tách biệt. Đi một vòng như vậy, cuối cùng Trung cũng nói thẳng: Thực ra bạn không còn thích chiếc đầu và muốn hoàn. Mình mở chính sách ra và đọc lại: Nếu hoàn vì lý do không phải lỗi máy thì phí là 15%. “Bạn có thắc mắc gì về phần này không?” Không. Decision ownership lúc đó quay trở lại đúng chỗ. Nhưng Trung vẫn lấy chiếc máy thứ hai ra test tiếp. Test một hồi. Chốt. Chiếc thứ hai thực ra đắt hơn khoảng 400.000đ, nhưng mình vẫn hỗ trợ đổi ngang cho Trung để kết thúc case sạch sẽ. Cuối cùng hai người bắt tay nhau bình thường. Một ngày trước còn đang ngồi bàn cách làm hệ thống lead cho bất động sản. Tối đến tranh luận căng vì một chữ “zin”. Trưa hôm sau lại ngồi cạnh nhau test một chiếc MacBook khác. Mình nghĩ một giao dịch tốt không phải giao dịch mà hai bên sẽ không bao giờ bất đồng. Đồ cũ, con người và kỳ vọng đều có rất nhiều vùng xám. Quan trọng là khi bất đồng xảy ra, cả người mua lẫn người bán đều biết mình đang dựa vào tiêu chuẩn nào, có những lựa chọn nào và ai chịu trách nhiệm cho quyết định nào. Có lẽ sau case này, MBMC cũng cần nói rõ hơn ngay từ đầu: MBMC không bán sự yên tâm bằng một chữ “zin”. MBMC bán những gì có thể kiểm tra, những gì có thể công khai, và một chính sách đủ rõ để xử lý khi mọi thứ không diễn ra đúng như kỳ vọng.