Quang Huy
“Anh công nhận mày bán hàng nghệ sĩ thật.”
Anh Quang Huy qua MBMC sau khi được một khách cũ giới thiệu.
Ban đầu anh tìm MacBook Pro M2 màu bạc. Nói chuyện một lúc mới thấy anh khá để ý ngoại hình, đặc biệt là màu bạc.
Sau khi cân lại nhu cầu và ngân sách, anh chuyển xuống Pro M1.
Lúc đó bên mình chỉ nhớ đang có một con màu xám, bàn phím Nhật, ngoại hình lại hơi móp góc. Anh không thực sự ưng, nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận và gần như chuẩn bị chuyển khoản.
Đến đúng lúc sắp chốt, mình sực nhớ ra chiều hôm đó vừa nhập thêm một con Pro M1 màu bạc.
Lật lại đống túi chống sốc, thấy đúng nó.
Mình lấy ra và bảo đùa:
“Thật sự đây như một món quà cho anh.”
Vì nếu muốn đóng đơn nhanh, mình hoàn toàn có thể không nhắc đến con này. Con màu xám còn lại vốn đã khó bán hơn.
Nhưng một đơn hàng “đã chốt được” chưa chắc đã là lựa chọn khiến khách thật sự thấy thích.
Anh cầm con màu bạc lên, vui hẳn.
Rồi buông một câu:
“Anh công nhận mày bán hàng nghệ sĩ thật.”
Nghe cũng đúng.
Có những lúc bán hàng không phải là cố đưa khách đến điểm chuyển khoản nhanh nhất.
Mà là đến phút cuối vẫn còn nhớ xem người đối diện có thật sự thích thứ mình sắp mang về hay chưa.
P/S: Buổi xem máy cuối cùng lại trôi sang đủ chuyện tennis, ngân hàng, cộng đồng, cafe và matcha. Hẹn một ngày MBMC Lab thành hình, mỗi người có một tiếng để kể về thế giới mình đã sống đủ lâu trong đó.
