← Trở lại People
Khoảnh khắc bàn giao của Phạm Phú

Phạm Phú

Có những vị khách phải tháo vài cái keycap ra mới bắt đầu nói chuyện.

Phú nhắn cho MBMC khá gọn. Hỏi giá Air M1 8/256, địa chỉ, sạc, bảo hành. Chốt được mức giá ổn thì chạy từ Hoàng Quốc Việt sang Yên Lạc xem máy luôn. Lúc mới đến, Phú cũng không phải kiểu chủ động kể nhiều về mình. Thế là bọn mình bắt đầu bằng… một đống lông mèo dưới bàn phím. :))) Con Air M1 Phú chọn có thể chấp nhận vài vết xước nhẹ, nhưng phần cạnh keycap hơi cáu và bên dưới thì khá nhiều bụi với lông mèo. Mình tháo dần keycap ra vệ sinh. Phú ngồi cạnh phụ. Từ lúc đấy cuộc nói chuyện mới bắt đầu mở ra. Mình hỏi Phú biết MBMC từ đâu. Cậu bảo website nhìn khá friendly, trải nghiệm cũng khá niche. Nhưng có một chỗ Phú thấy hơi friction. Chiếc Air M1 trên web được báo rõ là không kèm phụ kiện. Thế nhưng lúc inbox, Phú vẫn hỏi: “Máy có kèm sạc không?” Mình nghĩ cậu đang probe xem shop có khuyến mãi gì thêm không nên trả lời khá máy móc: “Web đang báo thế nào bạn nhỉ?” Tức là đẩy Phú quay lại website để tự check. Phú bảo đại ý: Khách đã xem máy rồi thì thường chỉ muốn chốt luôn. Việc phải quay lại website chỉ để kiểm tra thêm một thông tin như phụ kiện tạo ra một bước hơi thừa. Tốt nhất là mọi thứ đủ rõ để họ không phải nghĩ tiếp. Fair. Thực ra chuyện này là chủ ý. Một chiếc Air M1 giá khoảng 9,85 triệu tạo ra một anchor dưới 10 triệu rất rõ. Phụ kiện được tách riêng để khách tự chọn, thay vì bundle tất cả vào giá máy ngay từ đầu. Nhưng feedback của Phú cũng đúng ở một layer khác: Một hệ thống có thể logic với người thiết kế, nhưng chưa chắc đã ít friction với người đang dùng nó. Note lại. :))) Trong lúc nói chuyện, mình để ý Phú dùng khá nhiều keyword tiếng Anh nên hỏi: “Bạn làm gì?” “Đi dạy.” Mình đoán: “Dạy tiếng Anh à?” Ừ. “IELTS?” Đúng tiếp. Band 8.0. :))) Phú từng học business ở British University Vietnam, nhưng có vẻ cuối cùng lại không quá hứng thú với business. Thứ cậu tìm được cho mình là việc dạy IELTS. Phú kể một lý do mình khá thích: Mỗi ngày đi dạy là được gặp một con người. Thậm chí một học viên đã theo mình hai năm vẫn có thể mang đến những câu chuyện, góc nhìn và trải nghiệm mới. Mình bảo thế thì cũng gần giống một cách nạp input. Mỗi con người là một channel khác nhau. Từ đó câu chuyện chạy khá xa khỏi chiếc MacBook. Bọn mình nói về nghề chọn người. Về AI. Về connection. Về chuyện làm một công việc mình thực sự thích thì cảm giác “đi làm” cũng thay đổi. Phú nhắc tới một câu cậu thích: “Yesterday is history, tomorrow is a mystery, but today is a gift. That is why it is called the present.” Và mình nhận ra có một điểm khá giống nhau giữa hai công việc tưởng chẳng liên quan. Phú thích dạy vì được gặp người. Còn mình ban đầu bán MacBook để kiếm tiền. Nhưng càng làm lâu, mình càng thấy một phần rất lớn giá trị của công việc này cũng nằm ở chuyện: mỗi chiếc máy kéo một con người mới bước vào cửa. Có người là sinh viên. Có người là bác sĩ. Có người làm ngân hàng. Có người dạy IELTS. Có người bước vào khá im lặng. Rồi sau khoảng một tiếng, hai đứa lại đang ngồi nói về AI, nghề nghiệp, passion và việc con người vẫn cần những connection thật với nhau. Lúc Phú mới tới, mình còn đoán từ hai cái mũ cậu mang theo rằng chắc lát nữa sẽ đi đón người yêu. Trúng luôn. Nhưng cái mình nhớ hơn về buổi giao máy này lại là một suy nghĩ khác: Nếu chỉ một lần mua MacBook đã có thể tạo ra những cuộc nói chuyện như thế này, thì một nơi được thiết kế chủ động để những người trong network của MBMC gặp nhau có lẽ cũng đáng để tồn tại. Có thể sau này nó sẽ là MBMC Lab. Còn hôm nay thì đơn giản hơn. Một chiếc Air M1. Một giáo viên IELTS 8.0. Và một đống keycap vừa được vệ sinh sạch sẽ trước khi mang máy về. :)))
Có những vị khách phải tháo vài cái keycap ra mới bắt đầu nói chuyện. · MBMC