← Trở lại People
Khoảnh khắc bàn giao của Huy Bui

Huy Bui

“Không anh ơi, cứ chụp cả mặt em đi.”

Hôm nay Huy cùng bố ghé MBMC sau khi vừa đi xem và chốt phòng trọ mới ở khu Tố Hữu. Huy là tân sinh viên, chuẩn bị bắt đầu những ngày đầu tiên ở trường Công an PCCC. Hai bố con từ Hưng Yên lên Hà Nội bằng ô tô, giải quyết luôn một lượt những việc khá “người lớn”: tìm chỗ ở, rồi tìm một chiếc máy để học. Ấn tượng đầu tiên của mình về Huy là một cậu bạn khá hoạt ngôn. Còn bố Huy thì gần như suốt buổi cứ cười rất vui. Huy xem máy khá kỹ. Ngoại hình, các chức năng, những chi tiết nhỏ đều được kiểm tra cẩn thận. Mình thực ra rất thích khách làm vậy. Với MacBook cũ, việc tự tay check và test ngay tại chỗ cũng là một cách để người mua tự xác nhận phần nào chất lượng chiếc máy mình sắp dùng. Nói chuyện một lúc mới biết hai bố con cũng ở Hưng Yên. Nhà mình ở thành phố, còn nhà Huy cách chắc chỉ vài cây số. Thế là tự nhiên khoảng cách giữa “shop và khách” mất đi kha khá. :)) Rồi Huy kể một điều mình khá bất ngờ: “Em ấn tượng với anh vì nhiều người biết tuổi xong sẽ xưng anh em luôn, còn anh vẫn giữ bạn/mình hoặc shop/bạn.” Huy cũng đã xem website MBMC trước khi tới. Cậu bảo không nghĩ mình lại được trải nghiệm một website bán MacBook cũ “xịn sò” như vậy. Rồi còn đọc cả những câu chuyện về khách hàng mình từng viết. Đến đây Huy buông một câu: “Em không nghĩ anh trẻ như vậy. Em tưởng phải già lắm rồi mới viết được kiểu như thế.” :))) Cuối buổi mình xin phép chụp một tấm ảnh và chủ động nói luôn rằng sẽ che mặt. Huy lập tức: “Không anh ơi, cứ chụp cả mặt em đi.” Mình mới trêu: “Hóa ra vị khách của chúng ta đang rất háo hức muốn biết MBMC sẽ viết gì về cậu ấy.” “Đúng rồi anh ơi.” Có một nhận xét khác của Huy mà mình thích hơn cả. Cậu bảo cách mình nói chuyện khá “suồng sã”, nhưng lại “tư vấn sâu và kỹ”. Mình nghĩ hai thứ đó vốn không hề đối lập. Một vấn đề có thể phức tạp, nhưng cách giải thích không nhất thiết phải phức tạp theo. Người ta đã phải dùng đầu để chọn máy, cân tiền, kiểm tra tình trạng, nghĩ xem nó có đủ dùng trong vài năm tới hay không. Không cần bắt não họ xử lý thêm một đống thuật ngữ chỉ để hiểu điều người bán đang muốn nói. Não người cũng hơi giống RAM. Mở vừa đủ thứ thì chạy ngon. Nhét quá nhiều thứ không cần thiết vào cùng lúc thì… lag. :)) Vậy nên ở MBMC, mình vẫn muốn nói những chuyện tương đối sâu bằng thứ ngôn ngữ mà một người lần đầu mua MacBook cũng có thể hiểu được. Còn với Huy, chiếc máy hôm nay có lẽ cũng là một trong những món đồ đầu tiên đồng hành cùng một phase mới: rời Hưng Yên, có căn phòng mới ở Hà Nội, bắt đầu đại học và bắt đầu tự xây cuộc sống của mình. Chúc Huy có một quãng sinh viên thật đẹp. Và lần tới nếu đọc được bài này thì: Ừ, MBMC đã viết về cậu thật. :)))
“Không anh ơi, cứ chụp cả mặt em đi.” · MBMC